SaiGon Med 73 Poems & Publications
The above poem appeared in YK1 Nguyet San, 1967
Tiếng hát miên man
Tiêng hát  nào của một thời áo trắng
Trong giảng đường, giửa nắng ấm Saigon xưa
Ru ngọt ngào Tình khúc một chiều mưa
Nhớ Mộng Dưới Hoa và Chiều Hồ Dzếnh
Rồi một ngày thuyền xưa cũng rời bến
Lòng miên man trên đường xưa nhớ đầy
Gởi khói thuốc bay đến tận chân mây
Trên bờ vai pardessus vất vưởng
Bây giờ là cả một khung trời hồi tưởng
Thương làm sao giửa máu loan sa trường
Tiếng hát đó làm ấm lòng người chiến thương
Cất cao giọng cho thiên thần mủ đỏ
Tan thương đến khi một vùng trời bỏ ngỏ
Bao thiên thần gảy cánh giửa đồi hoang
Cùng đồng đội bước đi trong hoang tàn
Cuộc vượt thoát nghe chừng như kỳ diệu
Rồi tiếng hát lại về bên người đồng điệu
Buồn nào hơn khi tiếng hát lặng câm
Giửa ngục tù chỉ những phút trầm ngâm
Tiếng hát lại vượt trời cao biển rộng
Chiều Montreal tiếng hát xưa cao giọng
Người nghệ sĩ bên Sức khoẻ là vàng
Người hùng xưa với tiếng hát miên man
Làm bồi hồi biết bao người bạn cũ
Hát ngọt ngào giửa ngày mưa vần vũ
Vẫn nồng nàn trong Mùa Thu Cho Em
Hát nữa đi Liêm, hát mãi đi Liêm
Tiếng hát đó của một thời áo trắng
DVT

Họa lại bài thơ của bác Hưng Hầu. Nghe tin bác làm lithotripsy. Chúc bác mọi sự yên lành.

Các bạn có nhớ hồi học năm thứ nhất về Sémiologie, anh Trần Kiêm Thục giảng về colique hépatique, để phân biệt với colique néphrétique, anh có câu này để dễ nhớ:

Colique hépatique: Pathétique

Colique néphrétique: Frénétique



Kìa bác Hưng Hầu nước mắt rơi
Ôm bụng nghiến răng tóc rối bời
Mặt đỏ bừng bừng mùa thánh chiến
Quyết tâm rặn mãi, đái cho rơi
Nhưng bác Hưng Hầu đã bảy mươi
Thận bác giờ đây đã hết thời
Sạn lớn nằm yên không chịu chết
Bắn cho ra bột, đái không thôi!


On Friday, November 9, 2018 7:13 AM, Hung Hau <saigonmed73classmates@emaildodo.com> wrote:

Tặng YFs , đặc biệt các chiến sĩ mủ đỏ : Liêm S. , Kiêm M. , Ẩn K., Thắng N. , Nhân X., Trí D.

                       x x x

Kìa nắng hanh vàng gọi lá rơi
Chợt mùa thu tới , nhớ tơi bời !
Rừng xưa thay lá , mùa chinh chiến
Mấy nẻo hành quân, mưa thu rơi
Nhớ dáng em gầy, tuổi đôi mươi
Bên đường hoa cúc gợi một thời
Một thời để sống, thời để chết
Thu đến rồi đi , mãi nhớ thôi .
HN

Mộng héo tàn

Nắng hanh vàng đón ai về cội
Lá thu rơi  tiễn bước chân người
Cuồng vọng hóa thân loài quỉ dữ
Tang thương gieo rắc khắp nơi nơi
Rừng hoang hiểm họa giăng muôn lối
Mìn bẫy chực chờ mỗi bước chân
Bao lâu chinh chiến còn lửa khói
Tình mãi chia xa mộng héo tàn

KM